Home / Tài liệu - văn bản / Tài liệu y học / Thử nghiệm CRASH-2: một thử nghiệm ngẫu nhiên có đối chứng và đánh giá hiệu quá kinh tế về tác dụng của axit tranexamic đối với tử vong, các biến cố tắc mạch và yêu cầu truyền máu ở bệnh nhân chấn thương chảy máu.

Thử nghiệm CRASH-2: một thử nghiệm ngẫu nhiên có đối chứng và đánh giá hiệu quá kinh tế về tác dụng của axit tranexamic đối với tử vong, các biến cố tắc mạch và yêu cầu truyền máu ở bệnh nhân chấn thương chảy máu.

 

The CRASH-2 trial: a randomised controlled trial and economic evaluation of the effects of tranexamic acid on death, vascular occlusive events and transfusion requirement in bleeding trauma patients.

Roberts I, Shakur H, Coats T, Hunt B, Balogun E, Barnetson L, et al.

 

Tổng quan: Trong so các bệnh nhân chấn thương sống sót đến bệnh viện, xuất huyết là nguyên nhân phổ biến gây tử vong. Một phương pháp điều trị rộng rãi giúp giảm mất máu sau chấn thương có thể ngăn ngừa hàng ngàn ca tử vong sớm mỗi năm. Thử nghiệm CRASH-2 nhầm xác định hiệu quả của việc sử dụng sớm axitt tranexamic đối với tử vong và yêu cấu truyền máu ở bệnh nhân chấn thương chảy máu. Ngoài ra, tác dụng của axit tranexamic đối với nguy cơ biến cố tắc mạch máu đã được đánh giá.

Mục tiêu: Tranexamic acid (TXA) làm giảm chảy máu ở bệnh nhân trải qua phẫu thuật chương trình. Chúng tôi đã đánh giá hiệu quả và hiệu quả chi phí của việc điều trị sớm một liệu trình về TXA đối với tử vong, các biến cố tắc mạch máu và việc truyền máu ở bệnh nhân chấn thương.

Đối tượng tham gia: Đối tượng tham gia: Bệnh nhân chấn thương người lớn (n = 20.211) có hoặc có nguy cơ chảy máu đáng kể trong vòng 8 giờ sau chấn thương.

Can thiệp: Axit Tranexamic (tải lieu 1 g trong 10 phút sau đó truyền 1 g trong 8 giờ) hoặc giả dược phù hợp.

Các kết cục chính: Kết cục chính là tử vong tại bệnh viện trong vòng 4 tuần sau chấn thương và được mô tả với các loại sau: chảy máu, tắc mạch máu (nhồi máu cơ tim, đột quỵ và thuyên tắc phổi), suy đa cơ quan, chấn thương đầu và khác.Kết quả: Bệnh nhân được chia vào nhóm TXA (n = 10.096) và giả dược (n = 10,115),tương ứng 10.060 và 10.067 bệnh nhân được phân tích. Tỷ lệ tử vong do mọi nguyên nhân sau 28 ngày đã giảm đáng kể bởi TXA [1463 bệnh nhân (14,5%) trong nhóm TXA so với 1613 bệnh nhân (16,0%) trong nhóm giả dược; (RR) 0,91; Khoảng tin cậy 95% (CI) 0,85 đển 0,97; p = 0,0035]. Nguy cơ tử vong do chảy máu đã giảm đáng kể [489 bệnh nhân (4,9%) tử vong ở nhóm TXA so với 574 bệnh nhân (5,7%) trong nhóm giả dược; RR 0,85; KTC 95% 0,76 đển 0,96; p = 0,0077]. Chúng tôi đã ghi lại bằng chứng mạnh mẽ rằng ảnh hưởng của TXA đối với tử vong do chảy máu thay đổi tùy theo thời gian từ chấn thương đển điểu trị (thử nghiệm tương tác p <0,0001). Điểu trị sớm (1 giờ sau chấn thương) giảm đáng kể nguy cơ tử vong do chảy máu [198 trong so 3747 bệnh nhân (5,3%) tử vong ở nhóm TXA so với 286 trong so 3704 bệnh nhân (7,7%) trong nhóm giả dược; RR 0,68; KTC 95% 0,57 đển 0,82; p <0,0001]. Điểu trị được thực hiện trong khoảng từ 1 đến 3 giờ cũng làm giảm nguy cơ tử vong do chảy máu [147 trong so 3037 bệnh nhân (4,8%) tử vong ở nhóm TXA so với 184 trên 2996 bệnh nhân (6,1%) trong nhóm giả dược; RR 0,79; KTC 95% 0,64 đển 0,97; p = 0,03]. Điểu trị được đưa ra sau 3 giờ dường như làm tăng nguy cơ tử vong do chảy máu [144 trong sô’ 3272 bệnh nhân (4,4%) tử vong ở nhóm TXA so với 103 trong so’ 3362 bệnh nhân (3,1%) trong nhóm giả dược; Chúng tôi đã ghi nhận không có bằng chứng nào cho thay ảnh hưởng của TXA đối với tử vong do chảy máu thay đoì theo huyểt áp tâm thu, thang điểm hôn mê theo Glasgow hoặc loại chấn thương. Điểu trị TXA cho bệnh nhân chấn thương chảy máu trong vòng 3 giờ sau khi bị thương đã cứu được khoảng 755 trên 1000 bệnh nhân chấn thương ở Anh. Chi phi cho TXA cho 1000 bệnh nhân được ước tính là $ 30,830. Chi phí gia tăng của việc cho TXA so với việc không cho TXA là $ 48,002. Chi phí gia tăng năm song thu được khi chỉ định TXA là 64 đô la.Kết luận: Sử dụng TXA sớm giúp giảm nguy cơ tử vong ở bệnh nhân chấn thương chảy máu và có hiệu quả cao về chi phí. Điều trị sau 3 giờ chấn thương dường như không có hiệu quả.

Người dịch: Bs Tạ Hoàng Thanh Phụng, Khoa CC, BVĐKTT An Giang